Yêu cầu chung
Question 1 - 7.
Đọc văn bản sau và thực hiện các câu từ 1 đến 7
(Lược truyện: Câu chuyện tái hiện tuổi thơ của nhân vật “tôi” sống cùng mẹ ở một vùng đồng hoang vắng mang tên “đồng Chó Ngáp”. Qua những đối thoại giản dị giữa hai mẹ con và cảm nhận của đứa trẻ trước không gian mênh mông, truyện dần hé mở nỗi bất an, mất mát và khát vọng vượt thoát khỏi cuộc sống quạnh hiu).
Trời cuối năm gió nghiêng nghiêng thổi qua hàng cây sua đủa bông nở trắng xóa. Vài cánh hoa bị gió cuốn, giần giật bay về phía bờ ao xanh những nhánh rau nhúc bập bềnh. Phía xa là cánh đồng lầy đầy cỏ, cây tạp và những dề lục bình tím ngắt như một điểm nhấn u buồn trên bức tranh màu lạnh.
Mẹ tôi đang ngồi vo gạo bên lu nước mưa hứng từ tháng tám chợt ngừng tay rồi nhìn về phía cánh đồng. Hình như mẹ muốn nói điều gì? Tôi lên tiếng trước: “Sao người ta lại gọi cánh đồng nầy là đồng Chó Ngáp, hở mẹ?”. Lúc đó tôi chỉ là một đứa bé mới bảy tá tuổi với rất nhiều thắc mắc về cánh đồng hoang dại nầy. Ở đây chỉ lác đác mươi ngôi nhà tre mái lá cách xa nhau chừng một tiếng hú. Chủ nhân của những ngôi nhà xiêu vẹo ấy là dân tứ xứ trôi dạt về đây sống hẩm hút bên mép bờ dãi đất cao lúp xúp những cây trâm bầu, sua đũa chùm lé gai.
Về đêm, nhất là vào những đêm cuối năm khi trời trở mùa gió Bấc, gió vụt qua cánh đồng lầy chợt hú lên. Tôi rất sợ tiếng hú đó. Mẹ hiểu ý nên thường ôm choàng lấy tôi và nói thì thầm: “Đừng sợ, có mẹ đây. Đó chỉ là tiếng gió thế thôi”.
“Mẹ ơi, sao người ta lại gọi cánh đồng nầy là đồng Chó Ngáp, hở mẹ?”, tôi lập lại câu hỏi. Mẹ tôi nhìn tôi ngập ngừng một lát rồi lại nhìn ra cánh đồng mông quạnh, nén một tiếng thở: “Người ta nói cánh đồng nầy rộng lắm, một con chó săn giỏi lắm chỉ chạy chưa đến nửa cánh đồng là đã thè lưỡi ngáp dài rồi. Nói thế để thấy rằng cánh đồng này xa lắm, xa đến tận chân trời...”.
Tôi tự nghĩ trong lòng: sẽ có hôm tôi đi phiêu lưu mạo hiểm qua ngang cánh đồng bao la bát ngát nầy xem thử coi nó rộng đến đâu. Nó không thể nào cứ xa mãi, xa mãi được. Phải có một chỗ nào đó nó dừng lại, chỗ có xóm làng, nhà cửa và người ta. Lẽ nào cánh đồng lầy nầy sẽ đi vào nơi vô tận cho dù người ta có đi hàng tháng hàng năm trời vẫn còn thấy cái mênh mông còn mãi mênh mông trước mặt? Lẽ nào? Tôi nói với mẹ tôi khi hai mẹ con ngồi bên bếp lửa chiều: “Sẽ có một ngày con đi băng ngang qua cánh đồng nầy, chắc chắn ở cuối đường chân trời ấy phải có một thành phố nào đó đông vui”, Mẹ tôi ngưng tay đẩy mấy thanh củi vào cái bếp lò đang cháy mắt trợn lên kinh hãi: “Con nói gì, con sẽ đi qua cánh đồng Chó Ngáp à? Trời ạ, đừng đừng, chỗ ấy có đi mà không có về đâu con trai của mẹ”. [...]
(Trương Đạm Thuỷ, trích Cánh diều mùa xuân trên đồng chó ngáp, vanchuongviet.org)
1
Câu 1
Đoạn trích trên thể hiện rõ nhất đặc trưng nào của truyện ngắn?
Tổ chức không gian kể chuyện làm nền cho diễn biến tâm trạng
Thiết lập bối cảnh và nhân vật nhằm hình thành tình huống truyện
Khắc họa đời sống sinh hoạt để tạo cảm giác hiện thực
Miêu tả cảnh sắc thiên nhiên gắn với cảm xúc chủ quan
Giải thích câu
✅ Đáp án: B. Thiết lập bối cảnh và nhân vật nhằm hình thành tình huống truyện
🔎 Lí do: ✔️ Phân tích yêu cầu: câu hỏi cần chọn đặc trưng truyện ngắn mà đoạn trích thể hiện rõ nhất — tức là chức năng văn bản ở phần mở đầu truyện: bối cảnh, nhân vật hay miêu tả cảm xúc... ✔️ Vì sao B đúng: công thức cơ bản: bối cảnh + nhân vật → tình huống truyện. Đoạn trích miêu tả cảnh đồng Chó Ngáp, giới thiệu mẹ và “tôi”, cùng đối thoại hé mở xung đột (khát vọng đi xa của đứa trẻ vs. nỗi lo sợ của mẹ) — rõ ràng là thiết lập bối cảnh và nhân vật để sinh ra tình huống truyện. ✔️ Ghi chú: các yếu tố như miêu tả thiên nhiên hay đời sống sinh hoạt có mặt nhưng phục vụ mục đích chủ yếu là tạo nền để hình thành tình huống, nên đáp án B là phù hợp nhất.
🚨 Những đáp án còn lại thì sao? ❌ A. Tổ chức không gian kể chuyện làm nền cho diễn biến tâm trạng: chỉ nêu một khía cạnh (tạo không khí, tâm trạng) — đoạn trích hơn thế, nó còn giới thiệu nhân vật và xung đột → không chính xác nhất. ❌ C. Khắc họa đời sống sinh hoạt để tạo cảm giác hiện thực: có chi tiết sinh hoạt (vo gạo, bếp lửa) nhưng mục đích chính là khởi tạo tình huống, không chỉ là hiện thực hóa đời sống. ❌ D. Miêu tả cảnh sắc thiên nhiên gắn với cảm xúc chủ quan: thiên nhiên được miêu tả và có yếu tố cảm xúc, nhưng trọng tâm đoạn trích là thiết lập bối cảnh-nhân vật để dẫn đến tình huống truyện, nên D không phải lựa chọn đúng nhất.


