Yêu cầu chung
Question 1 - 10.
Đọc văn bản sau và thực hiện các câu từ 1 đến 10
(Khái lược: Đoạn trích dưới đây nằm ở phần giữa của truyện ngắn Gió lẻ, khi nhân vật “em” đang dừng lại trên đường. Từ những cảm giác rất thật, lời kể của “em” dần chuyển sang những suy nghĩ kín đáo hơn. Sau đoạn này, mạch chuyện tiếp tục đi theo hành trình và các tình huống nảy sinh quanh “em”).
[...] Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Cứ sau mỗi trận nôn, người em rã ra, kiệt sức, không nghe tiếng máu chảy, tim thì cứ co bóp khan. Em thấy mình rất gần bờ chết, chỉ cách một gót chân thôi, em sẽ rơi vào dòng nước đen ngòm, rồi thì chìm xuống, mãi mãi.
Gió lẻ làm người ta phải quan tâm nhiều tới chỗ ngủ. Không thể bạ đâu nằm đó, trên sạp hàng hay sàn xe. Không thể ngủ trong cơn đùa nghịch dằng dai của những cơn gió bị xé nhỏ bởi một bàn tay vô hình. Những cơn buốt lạnh chợt tới, chợt đi, thảng thốt. Đắp một tấm mền cũng là một cuộc tranh đấu nhỏ, bởi không biết bao giờ gió sẽ tới, trong thời gian đó, người ướt đẫm mồ hôi.
Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Có thể là vì quá nhiều mùi người, mùi hơi thở, mồ hôi, nước bọt. Có thể vì tiếng nói của con người. Mỗi lần họ cười nói, tim em lại thắt lại, và cổ họng em cong lên. Em không biết phải làm gì với khả năng kỳ dị của mình, khi nghe được nhịp tim người khác, nghe được máu chảy trong người họ, nghe được cả những điều chưa kịp nói ra.
Có thứ âm thanh của con người vẫn còn đẹp, đó là tiếng khóc. Em từng nghe tiếng khóc của một người đàn bà, óng suốt, đen nhức nỗi buồn, không lẫn màu chua xót hay giận dữ. Nó thăm thẳm, như một cái biển sâu và tối mà người ta ngụp lặn chỉ với đôi tay.
Nhưng phần lớn tiếng nói của con người khiến em buồn nôn. Bởi nói-giống-người thì người ta phải nói những lời dối, gây đau, nói để giày vò nhau. Em sợ điều đó. Nên em chọn cách im lặng, hoặc nói theo kiểu của chim, của chó, của những con vật không dùng tiếng kêu để làm tổn thương nhau. [...]
(Nguyễn Ngọc Tư, trích Gió lẻ, NXB Trẻ)
1
Câu 1
Đoạn trích được trần thuật theo ngôi kể nào?
Ngôi thứ ba, người kể trực tiếp bộc lộ cảm giác cá nhân
Ngôi thứ nhất, người kể quan sát và phản tư nội tâm
Ngôi thứ nhất, người kể hồi cố sự việc đã qua
Ngôi thứ ba, người kể tái hiện trải nghiệm sống
Giải thích câu
✅ Đáp án: C. Ngôi thứ nhất, người kể hồi cố sự việc đã qua
🔎 Lí do: ✔️ Phân tích yêu cầu: câu hỏi hỏi về ngôi kể — cần xác định đại từ người kể và dấu hiệu thời gian trong câu chuyện. ✔️ Căn cứ ngữ pháp: sự lặp lại đại từ "em" cho thấy ngôi thứ nhất; các dấu hiệu như "từng", mô tả những trải nghiệm đã xảy ra (ví dụ: "Em từng nghe...") cho thấy người kể đang hồi cố chứ không chỉ quan sát tại chỗ. ✔️ Dẫn chứng trong văn bản: các câu như "Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu.", "Em từng nghe tiếng khóc..." là lời kể của chính nhân vật "em" nhắc lại kinh nghiệm và cảm giác của mình, phù hợp với ngôi thứ nhất hồi cố.
🚨 Những đáp án còn lại thì sao? ❌(A. Ngôi thứ ba, người kể trực tiếp bộc lộ cảm giác cá nhân): Sai — văn bản dùng đại từ "em" (ngôi thứ nhất), không dùng ngôi thứ ba như "anh/chị/ông/bà". ❌(B. Ngôi thứ nhất, người kể quan sát và phản tư nội tâm): Không chính xác bằng C — mặc dù vẫn là ngôi thứ nhất, nhưng các chi tiết và từ ngữ như "từng" cho thấy tính chất hồi cố (nhớ lại quá khứ) hơn là chỉ đang quan sát phản tư tại chỗ. ❌(D. Ngôi thứ ba, người kể tái hiện trải nghiệm sống): Sai — cùng lý do với A, văn bản không ở ngôi thứ ba.

