Phần 1: Đọc hiểu

HOA DẠI NÚI HOÀNG LIÊN Xuân Quỳnh

Một ngày đông từ miền đất trung du Tôi chỉ gặp bụi bay và nắng gắt Sang trưa rồi gió vẫn nóng da mặt Tiếng ve nỏ còn vang trên đồi sỏi Nhe chồi lặng lẽ một chút tình yêu Gạt chất lửa giữa hai miền gió ngắt Lên cao... lên cao nắng như dán nhặt Bóng núi mừng bặt gặp một nhành hoa... Một nhành hoa rồi lại một nhành hoa Khắp Hoàng Liên trong rét mướt tháng ba Hoẹ nở mọng manh trước tầm gió thổi Hoa diệp vàng óc ác giữa thâm u Và bên đường hoa đỏ dài ngân ngơ Hoa sim tím bên suối hoen hoang dã Hoa uy linh gờn gợn đá hoá thân Mà thấy người ta chắt lư để lung lay...

 

Hoa mọc dưới chân người, hoa mọc đến chân mây (Có nhiều thứ chỉ hoa còn chưa biết rõ...) Anh đừng hỏi tên hoa làm chi nữa Những hoa này chỉ hoa dại mà thôi! Nhưng không phải hoa được ở cùng người Được chăm sóc và trong vườn xén gọt Được khoe đêm muôn sắc lá Là được chắt chiêm ngưỡng mùi hương Không phải hoa được cảm trên bàn Trong ngày hội của những miền vui mới Những hoa này lại nở cho triền núi Lại nở cho vẻ đẹp của riêng chung Tôi hái ở đâu ai dễ gì xác tụng Chỉ thấy núi muốn mùa rực rỡ Đôi khi giẫm lên hoa mà chẳng nhớ...

 

Những hoa này chỉ là hoa dại mà thôi...

CÂU 1

0.5 điểm

Chỉ ra dấu hiệu để xác định thể thơ của bài thơ.

Đáp án

Số chữ mỗi dòng không đều, cấu trúc linh hoạt, không ràng buộc vần luật → xác định thể thơ tự do.