(1) Đâu phải bây giờ mới từ biển mà đi đất nước mấy ngàn, mấy ngàn năm bão tố biển của ta, lại nhiều hơn sóng dữ đừng nghĩ ai, bé nhỏ trước muôn trùng...
(2) Ông cha mình đã từ biển mà đi vẫn rành rọt sáng soi từng hải lý những luồng lạch nông, sâu thuộc lòng như chữ nghĩa bao lớp người đi giữ đảo, không về… biển lặng giấu những nỗi niềm xa thẳm ru lời ru vô tận dưới lòng sâu mỗi đảo nhỏ, hóa thành ngọn nến thắp linh thiêng rừng rực trời sao...
(3) Bây giờ, lại từ biển mà đi biển là đất, đất liền với biển đất giàu lên, biển cũng giàu lên đất đã mạnh, biển trời thêm mạnh
Đừng nghĩ ai, bé nhỏ trước muôn trùng chẳng kẻ nào, tát được bể Đông!
CÂU 1
0.5 điểm
Chỉ ra dấu hiệu để nhận biết thể thơ của đoạn trích.
Đáp án
Dấu hiệu xác định thể thơ tự do của đoạn trích là số chữ trong các dòng không bằng nhau.


