Đáp án & giải thích đề môn văn k12

Đề thi thử tốt nghiệp THPT môn Ngữ Văn Sở GD&ĐT Ninh Bình năm 2026 - Mã đề 02

DOL THPT

May 11, 2026

Đề thi thử tốt nghiệp THPT môn Ngữ Văn Sở GD&ĐT Ninh Bình năm 2026 - Mã đề 02 được xây dựng dưới mô hình thi thử trắc nghiệm online, giúp người học làm quen cấu trúc đề thi. Nền tảng chấm điểm tự động sau khi bạn nộp bài, đồng thời lưu quá trình làm bài để bạn theo dõi hiệu quả tiến độ luyện thi, đi kèm đáp án giải thích chi tiết và tải file PDF đề thi HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ.

Đề thi thử tốt nghiệp THPT môn Ngữ Văn Sở GD&ĐT Ninh Bình năm 2026 - Mã đề 02

Đề thi thử tốt nghiệp THPT môn Ngữ Văn Sở GD&ĐT Ninh Bình năm 2026 - Mã đề 02

Download PDF

Miễn phí dowload

Câu hỏi đề bài

7 Câu hỏi

Phần 1: Đọc hiểu

Bước qua vùng an toàn

Bước qua vùng an toàn là một cụm từ bạn được nghe rất nhiều, đâu đâu cũng thấy. Nhưng vùng an toàn là gì thì thực sự không phải ai cũng biết. Chúng ta cần nhận thức rõ điều này để vượt qua sự sợ hãi, từ đó mới chính thức bước qua vùng an toàn của bản thân, làm nên điều khác biệt trong công việc lẫn cuộc sống.

Nỗi sợ thất bại có thể là một điều gì đó rất kinh khủng với mỗi người bởi chúng được tạo nên từ những thất bại, những tổn thất về vật chất và tinh thần xảy ra trước đó. Để bảo vệ chính mình khỏi việc phải đối diện với thất bại, thua cuộc và chịu đựng đả kích, mỗi người thường tự tạo ra cho mình một thứ gọi là “vùng an toàn”. Vùng an toàn là cụm từ để chỉ trạng thái tâm lý của một người mà ở đó, cảm xúc của họ trở nên hoài nghi, thận trọng với môi trường sống và làm việc xung quanh. Ở trong vùng an toàn của chính mình, các hoạt động sống của mỗi cá nhân đều thoải mái và được kiểm soát một cách ổn định bởi họ không phải mang theo nhiều áp lực hay phải đối diện sự mạo hiểm. Con người trong trạng thái này có thể làm việc để duy trì hiệu suất bình ổn và không bị ảnh hưởng nhiều bởi cảm xúc tiêu cực vì những rủi ro hay lo lắng đều được giảm thiểu ở mức tối đa. Với một cách khác, vùng an toàn mang lại cho bạn sự ổn định.

An toàn là vậy, nhưng nó lại chính là vật cản của mỗi cá nhân để đạt được thành tựu trong công việc và cuộc sống. Ở trong vùng an toàn, con người không có sự đột phá bởi họ sẽ chỉ lặp đi lặp lại các quy trình mà không phải xử lý quá nhiều vấn đề khó khăn. Dần dần, con người sẽ bị mất đi động lực - thứ thúc đẩy và như nguồn nhiên liệu để mỗi người tạo ra sự bứt phá, vượt khỏi những ranh giới sẵn có và chạm đến đỉnh cao mới.

Bên trong vùng an toàn, mọi người thường không tham gia vào những trải nghiệm mới hoặc không chấp nhận bất kỳ thử thách nào. Họ chỉ tham gia vào các hoạt động quen thuộc, khiến bản thân cảm thấy “kiểm soát được” môi trường của mình. Điều đó sẽ khiến họ ngày một thụt lùi, cuộc sống nhàm chán. Do vậy, họ cần phải thay đổi và thay đổi từ từng bước nhỏ.

1.

Theo đoạn trích, chúng ta cần nhận thức rõ về vùng an toàn để làm gì?

0,5 điểm

2.

Xác định thao tác nghị luận chính được sử dụng trong các câu văn in đậm.

0,5 điểm

3.

Việc tác giả so sánh động lực như nguồn nhiên liệu có tác dụng gì?

1,0 điểm

4.

Đánh giá sự phù hợp giữa nội dung nghị luận và nhan đề của văn bản.

1,0 điểm

5.

Lời khuyên: cần phải thay đổi và thay đổi từ từng bước nhỏ ở cuối văn bản có ý nghĩa gì đối với một người đang muốn bước qua vùng an toàn của chính mình?

1,0 điểm

Phần 2: Viết Văn

6.

Từ góc nhìn của người trẻ, anh/chị hãy viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) bày tỏ suy nghĩ về những việc cần làm để bước qua vùng an toàn của bản thân nhằm đạt được thành tựu trong cuộc sống.

2,0 điểm

7.

Anh/Chị hãy viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) so sánh, đánh giá nhân vật người cha trong hai đoạn trích. Đoạn trích (1): [Tóm tắt bối cảnh: Nhà tôi có bốn người. Cha tôi thế hệ 5X, hơn bốn mươi năm mặc áo nhà binh, thỉnh thoảng mới về nhà. Mẹ thế hệ 6X, làm chủ cửa hàng mỹ phẩm Hàn Quốc, để con cái sống tự do theo ý thích. Chị Mai tôi thế hệ 7X, đi làm cho một doanh nghiệp Nhật Bản. Tôi, thế hệ 8X, tốt nghiệp phổ thông ngang làng ngang hàng. Cha tôi về hưu, mang nguyên phong cách sống của vị đại tá tại ngũ về nhà và khiến cuộc sống của cả gia đình đảo lộn...] Tuy có cá tính về cha, nhưng chị Mai thương cha vô cùng. Cái dạo chị mới năm sáu tuổi, cha về phép. Một cái khung xe đạp, một con búp bê tóc vàng, vài mảnh vải cho vợ con; vậy mà cả nhà vẫn đầm ấm, hạnh phúc, vui vẻ. Cha rất quý con gái. Ngày ấy, gia đình tôi chưa chuyển lên Hà Nội ở. Chiều chiều, cha tôi dẫn con gái đi dọc triền đê nhìn dòng quê sông nước. Hình ảnh cha vẫn sắc phục nhà binh, đeo quân hàm đỏ chói, bàn tay to dày thô dắt đứa con gái nhỏ bé lích chích đi tha thẩn, nhẩn nha, thanh bình trên triền đê đầy hoa cỏ may cứ đi theo chị tôi suốt tuổi thơ đến bây giờ. Nhưng, ám ảnh, sợ hãi nhất là khi cha khoác ba lô trở phép. [...] Con gái và cha vừa ấm hơi, quen nhau thì cha đã ra đi. Cha không muốn mẹ đưa ra tận ga tàu, cha sợ những giọt nước mắt sụt sùi. Mẹ và chị tôi tiễn chân cha ra đầu làng. Cha âu yếm nhìn vợ, rồi ôm hôn con gái, cha bảo mẹ tôi: “Em và con về đi”. Cha thả con gái xuống và quay lưng ráo bước, những bước chân dài dập trên đá mặt đường rạo, với vẻ dứt khoát quay lại vẫy vẫy tay. Bỗng chị tôi khóc thét lên và cắm cúi chạy theo cha. Cha tôi quay lại ôm choàng lấy con gái. Nước mắt chị tôi nhoèn nhoẹt vào gương mặt dãi dầu từng trải của cha. Mẹ tôi bảo: “Hay anh ở lại, mai hãy đi”. Cha tôi bảo: “Em đừng buồn. Anh mà ở lại thì anh không đi được nữa. Thôi nào con, cho bố đi nào”. Cha chuyền tay trao con gái cho vợ rồi quay gót. Lần này, bước chân ông qua quyết, thật nhanh, không ngoái đầu nhìn lại. Mẹ và chị tôi thầm thì khóc nhìn bóng cha tôi cứ xa dần, mờ dần. (Sương Nguyệt Minh, Trích Cha tôi, Tập truyện ngắn Dị hương, NXB Hội nhà văn, 2009, tr.165-166) Đoạn trích (2): [Tóm tắt bối cảnh: Cha tôi đã già, đã có một vị trí ít ai dám mơ tới trong văn học nhưng không lúc nào thảnh thơi. Mỗi ngày, cha dậy từ bốn giờ sáng chuẩn bị cơm nước cho cả nhà, tranh thủ học trước giờ ăn sáng, sau đó ngồi vào bàn viết. Cha luôn tất bật nhưng vẫn dành thời gian để giảng bài cho tôi và làm vườn. Tôi quá quen với những việc li ti ấy mà thường không biết cha có thể làm những việc lớn lao như thế nào...] Thỉnh thoảng, tôi đi theo cha đến các hội nghị hoặc các lớp học cha giảng thơ văn. Ở đấy, người ta dành cho cha tôi ghế hàng đầu, rồi các cô, các chú đến chào, nhắc về vài bài viết, hay quyển sách mới của cha, tôi nghe và lần nào cũng lặp lại cái ý nghĩ: “Tệ thật! Mình chẳng biết gì về cha cả!”. Khi ấy, tôi theo cha chỉ để đi chơi, cũng không để ý cha tôi giảng bài gì, phát biểu điều gì, chỉ để ý cha đã chải đầu chưa, cổ áo đã bẻ xuống chưa, có quên kính không... Trong những chuyện này, cha nhất nhất nghe tôi. Một lần khi tôi học lớp năm, theo cha tôi xuống Cổ Cò, người ta đón bằng một bữa tiệc, cha tôi uống rượu, thỉnh thoảng hỏi tôi: “Mặt cha đỏ chưa?”. Tôi bảo: “Chưa!”, mấy phút sau lại nghiêm mặt bảo cha: “Đỏ rồi! Cha đừng uống nữa!” và cha tôi ngưng liền. Cha tôi nóng tính, điều đó ai cũng nói. Ở nhà không ai dám đùa với cha, ngoài chị Thắm. Chị là người duy nhất dám nhổ đầu tóc đi chợ hồi ngồi nghiêng người gật gật ngay bên cạnh. Chị Thắm cũng là người duy nhất biết nhổ tóc sâu và lấy ráy tai, và làm cũng tùy hứng, bất kể lúc đó cha tôi đang bận bịu đọc sách hay học bài. Ra trường, chị đi thực tập một năm ở An Giang, lâu lâu mới về một lần, thời gian đó, tóc cha tôi bạc hẳn. Tôi nhớ, khi chị đi được mấy ngày, một buổi tối, người yêu chị đi thăm về, tả lại cho cha tôi nghe cái cảnh hai đứa lái chiếc xuồng đi dưới quê, cha bảo: “Tội nghiệp!”. Rồi hai người sụt sịt khóc. Khi ấy, hai mẹ con tôi thấy cha thật là yếu mị! (Phan Thị Vàng Anh, Trích Cha tôi, Truyện ngắn bốn cây bút nữ, NXB Văn học, 2002, tr.15-16)

4,0 điểm

Xem đáp án và bài mẫu

Answer key

CÂU

0.5 điểm

Theo đoạn trích, chúng ta cần nhận thức rõ về vùng an toàn để làm gì?

Đáp án

Theo đoạn trích, chúng ta cần nhận thức rõ về vùng an toàn để vượt qua sự sợ hãi, từ đó bước qua vùng an toàn của bản thân và tạo nên sự khác biệt trong công việc, cuộc sống.

30